ThS. Hoàng Thị Thủy – ThS. Phan Vũ Hồng Trang
Khoa Ngoại ngữ Du lịch, Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội
Email: [email protected]
Tóm tắt: Trong bối cảnh hội nhập quốc tế và sự phát triển mạnh mẽ của ngành du lịch Việt Nam, năng lực giao tiếp liên văn hóa ngày càng trở thành yêu cầu thiết yếu đối với nguồn nhân lực du lịch. Đặc biệt, đối với sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch, khả năng giao tiếp hiệu quả với du khách đến từ các nền văn hóa khác nhau không chỉ đòi hỏi trình độ ngoại ngữ mà còn yêu cầu sự hiểu biết sâu sắc về các giá trị văn hóa, chuẩn mực giao tiếp và hành vi ứng xử quốc tế. Nghiên cứu này nhằm đánh giá thực trạng kỹ năng giao tiếp liên văn hóa của sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch tại Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội, đồng thời đề xuất các giải pháp nâng cao năng lực này trong bối cảnh phục vụ khách quốc tế tại Hà Nội. Nghiên cứu sử dụng phương pháp hỗn hợp gồm khảo sát bằng bảng hỏi đối với 100 sinh viên, phỏng vấn sâu với 15 sinh viên và 5 giảng viên, kết hợp quan sát thực tế trong các hoạt động học tập và thực tập nghề nghiệp. Kết quả cho thấy phần lớn sinh viên nhận thức được vai trò quan trọng của giao tiếp liên văn hóa nhưng còn hạn chế về kiến thức văn hóa quốc tế, kỹ năng thích ứng và xử lý tình huống đa văn hóa. Trên cơ sở đó, nghiên cứu đề xuất tăng cường tích hợp giáo dục liên văn hóa vào chương trình đào tạo tiếng Anh du lịch nhằm nâng cao năng lực nghề nghiệp và khả năng hội nhập quốc tế cho sinh viên.
Từ khóa: giao tiếp liên văn hóa; tiếng Anh du lịch; khách quốc tế; năng lực giao tiếp; giáo dục nghề nghiệp.

1. Giới thiệu
Trong những năm gần đây, ngành du lịch Việt Nam đã có những bước phát triển đáng kể, đóng góp quan trọng vào tăng trưởng kinh tế và quảng bá hình ảnh đất nước trên trường quốc tế. Hà Nội, với vai trò là trung tâm chính trị, văn hóa và du lịch của cả nước, là điểm đến hấp dẫn đối với hàng triệu lượt khách quốc tế mỗi năm. Sự gia tăng về số lượng khách nước ngoài kéo theo yêu cầu ngày càng cao đối với chất lượng nguồn nhân lực du lịch, đặc biệt là đội ngũ hướng dẫn viên, nhân viên lữ hành và các chuyên gia giao tiếp du lịch bằng tiếng Anh.
Trong môi trường du lịch quốc tế, giao tiếp hiệu quả không chỉ dựa trên khả năng sử dụng ngoại ngữ mà còn phụ thuộc vào năng lực giao tiếp liên văn hóa. Nhiều tình huống giao tiếp thất bại không xuất phát từ hạn chế ngôn ngữ mà từ sự thiếu hiểu biết về khác biệt văn hóa giữa các bên tham gia giao tiếp. Một hành vi được xem là lịch sự trong nền văn hóa này có thể bị hiểu sai hoặc bị đánh giá tiêu cực trong nền văn hóa khác.
Đối với sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch, việc phát triển kỹ năng giao tiếp liên văn hóa đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành năng lực nghề nghiệp toàn diện. Tuy nhiên, thực tế đào tạo hiện nay cho thấy nhiều sinh viên vẫn chú trọng học ngôn ngữ hơn là tìm hiểu các yếu tố văn hóa, dẫn đến khó khăn khi giao tiếp với khách quốc tế trong các tình huống thực tiễn.
Xuất phát từ thực trạng trên, nghiên cứu được thực hiện nhằm đánh giá mức độ phát triển kỹ năng giao tiếp liên văn hóa của sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch tại Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội và đề xuất các giải pháp nâng cao hiệu quả đào tạo trong bối cảnh hội nhập quốc tế.
2. Mục tiêu nghiên cứu
Nghiên cứu hướng tới các mục tiêu sau:
- Đánh giá thực trạng kỹ năng giao tiếp liên văn hóa của sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch.
- Phân tích những khó khăn mà sinh viên gặp phải khi giao tiếp với khách quốc tế.
- Xác định các yếu tố ảnh hưởng đến việc hình thành năng lực giao tiếp liên văn hóa.
- Đề xuất các giải pháp nâng cao hiệu quả đào tạo kỹ năng giao tiếp liên văn hóa cho sinh viên.
3. Cơ sở lý luận
3.1. Khái niệm về giao tiếp liên văn hóa
Trong bối cảnh toàn cầu hóa và sự phát triển mạnh mẽ của ngành du lịch quốc tế, giao tiếp liên văn hóa (Intercultural Communication) đã trở thành một lĩnh vực nghiên cứu quan trọng trong giáo dục ngoại ngữ, du lịch và quản trị dịch vụ. Giao tiếp liên văn hóa được hiểu là quá trình trao đổi thông tin giữa những cá nhân hoặc nhóm người có nền tảng văn hóa khác nhau, trong đó các giá trị, niềm tin, chuẩn mực ứng xử, phong tục tập quán và cách thức sử dụng ngôn ngữ đều có thể ảnh hưởng đến hiệu quả giao tiếp.
Theo Hall (1976), giao tiếp giữa các nền văn hóa không chỉ diễn ra thông qua ngôn ngữ mà còn được thể hiện qua các yếu tố phi ngôn ngữ như cử chỉ, ánh mắt, khoảng cách giao tiếp, thời gian, biểu cảm khuôn mặt và các quy ước xã hội. Vì vậy, để giao tiếp thành công trong môi trường quốc tế, người học cần hiểu được cả những "quy tắc văn hóa ẩn" phía sau lời nói.
Byram (1997) định nghĩa năng lực giao tiếp liên văn hóa (Intercultural Communicative Competence - ICC) là khả năng tương tác hiệu quả và phù hợp với những người thuộc các nền văn hóa khác nhau thông qua sự kết hợp giữa kiến thức văn hóa, kỹ năng giao tiếp, thái độ cởi mở và khả năng phản tư văn hóa. Theo quan điểm này, người học ngoại ngữ không chỉ học cách sử dụng ngôn ngữ đúng ngữ pháp mà còn phải biết sử dụng ngôn ngữ phù hợp với bối cảnh văn hóa của người đối thoại.
Deardorff (2006) cho rằng năng lực giao tiếp liên văn hóa là một quá trình phát triển liên tục, bao gồm các thành tố như thái độ tôn trọng sự khác biệt văn hóa, kiến thức về các nền văn hóa, kỹ năng quan sát, phân tích, thích ứng và khả năng xây dựng các mối quan hệ tích cực trong môi trường đa văn hóa. Quan điểm này nhấn mạnh rằng năng lực liên văn hóa không phải là tri thức tĩnh mà là khả năng học hỏi và thích ứng trong suốt quá trình giao tiếp.
Đối với sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch, giao tiếp liên văn hóa không chỉ là yêu cầu học thuật mà còn là năng lực nghề nghiệp cốt lõi, góp phần quyết định chất lượng phục vụ khách quốc tế, khả năng giải quyết tình huống phát sinh và hình ảnh chuyên nghiệp của người lao động trong lĩnh vực du lịch.
3.2. Năng lực giao tiếp liên văn hóa
Năng lực giao tiếp liên văn hóa là một bộ phận quan trọng của năng lực nghề nghiệp trong bối cảnh quốc tế hóa. Khái niệm này được nhiều nhà nghiên cứu tiếp cận dưới góc độ tích hợp giữa năng lực ngôn ngữ, năng lực xã hội và năng lực văn hóa.
Theo Spitzberg và Cupach (1984), năng lực giao tiếp được hình thành từ ba nhóm yếu tố cơ bản gồm kiến thức (knowledge), kỹ năng (skills) và động cơ giao tiếp (motivation). Khi mở rộng sang môi trường đa văn hóa, các thành tố này cần được bổ sung thêm hiểu biết về sự khác biệt văn hóa và khả năng thích ứng với những chuẩn mực giao tiếp khác nhau.
Deardorff (2006) xây dựng mô hình hình tháp năng lực giao tiếp liên văn hóa với các thành tố phát triển theo trình tự từ thái độ, kiến thức, kỹ năng đến kết quả bên trong và kết quả bên ngoài. Trong đó:
Thái độ gồm sự tôn trọng, cởi mở và sẵn sàng học hỏi các giá trị văn hóa khác.
Kiến thức bao gồm hiểu biết về văn hóa bản thân, văn hóa của người khác và các quy tắc giao tiếp quốc tế.
Kỹ năng bao gồm quan sát, lắng nghe, phân tích, diễn giải và thích ứng.
Kết quả bên trong thể hiện ở khả năng linh hoạt, đồng cảm và thay đổi góc nhìn.
Kết quả bên ngoài là khả năng giao tiếp hiệu quả và phù hợp trong các tình huống đa văn hóa.
Đối với ngành du lịch, năng lực giao tiếp liên văn hóa còn bao gồm khả năng giới thiệu văn hóa Việt Nam một cách chính xác, ứng xử phù hợp với khách quốc tế và xử lý các khác biệt văn hóa nhằm tạo ra trải nghiệm tích cực cho du khách.
3.3. Mô hình năng lực giao tiếp liên văn hóa của Byram
Trong các mô hình lý thuyết hiện nay, mô hình của Byram (1997) được sử dụng rộng rãi nhất trong nghiên cứu giáo dục ngoại ngữ và đào tạo giao tiếp liên văn hóa. Theo Byram, năng lực giao tiếp liên văn hóa gồm năm thành tố cơ bản:
(1) Thái độ (Attitudes)
Thái độ thể hiện sự tôn trọng, cởi mở, không định kiến và sẵn sàng tiếp nhận những giá trị văn hóa khác biệt. Đây là nền tảng giúp người học xây dựng các mối quan hệ tích cực với người đến từ nhiều quốc gia khác nhau.
(2) Kiến thức (Knowledge)
Kiến thức bao gồm hiểu biết về phong tục tập quán, tín ngưỡng, lịch sử, hệ thống giá trị, chuẩn mực ứng xử và các quy tắc giao tiếp của nhiều nền văn hóa. Đối với sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch, kiến thức này giúp hạn chế những hiểu lầm và xung đột trong quá trình phục vụ khách quốc tế.
(3) Kỹ năng diễn giải và liên hệ (Skills of Interpreting and Relating)
Đây là khả năng giải thích các hiện tượng văn hóa, so sánh điểm giống và khác nhau giữa các nền văn hóa, đồng thời kết nối các kinh nghiệm văn hóa nhằm hiểu đúng hành vi của người đối thoại.
(4) Kỹ năng khám phá và tương tác (Skills of Discovery and Interaction)
Người học cần biết cách thu thập thông tin văn hóa mới, đặt câu hỏi phù hợp, điều chỉnh hành vi giao tiếp và thích ứng với các tình huống chưa từng trải nghiệm.
(5) Nhận thức văn hóa phản biện (Critical Cultural Awareness)
Đây là khả năng đánh giá khách quan các hiện tượng văn hóa trên cơ sở tôn trọng sự đa dạng văn hóa, tránh áp đặt quan điểm cá nhân hoặc định kiến dân tộc.
Mô hình của Byram được đánh giá là phù hợp với đào tạo ngoại ngữ định hướng nghề nghiệp vì giúp phát triển đồng thời kiến thức, kỹ năng và phẩm chất nghề nghiệp trong môi trường quốc tế.
3.4. Vai trò của giao tiếp liên văn hóa trong đào tạo sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch
Ngành du lịch là lĩnh vực có mức độ giao lưu quốc tế cao, trong đó người lao động thường xuyên tiếp xúc với khách hàng đến từ nhiều quốc gia và nền văn hóa khác nhau. Vì vậy, giao tiếp liên văn hóa trở thành một năng lực nghề nghiệp thiết yếu.
Đối với sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch, việc phát triển kỹ năng giao tiếp liên văn hóa mang lại nhiều lợi ích quan trọng:
Nâng cao hiệu quả giao tiếp với khách quốc tế thông qua việc sử dụng ngôn ngữ phù hợp với bối cảnh văn hóa.
Hạn chế các hiểu lầm và xung đột phát sinh từ sự khác biệt về tập quán, tín ngưỡng và phong cách giao tiếp.
Tăng khả năng xử lý các tình huống nghề nghiệp phức tạp trong hoạt động hướng dẫn, lễ tân, lữ hành và dịch vụ khách sạn.
Góp phần quảng bá hình ảnh văn hóa Việt Nam một cách chuyên nghiệp, thân thiện và tôn trọng sự đa dạng văn hóa.
Nâng cao năng lực cạnh tranh của sinh viên trên thị trường lao động trong nước và quốc tế.
Trong bối cảnh Hà Nội là một trong những trung tâm du lịch lớn của Việt Nam với lượng khách quốc tế ngày càng tăng, việc đào tạo kỹ năng giao tiếp liên văn hóa cho sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch không chỉ đáp ứng yêu cầu của doanh nghiệp mà còn góp phần nâng cao chất lượng nguồn nhân lực du lịch và phát triển ngành du lịch bền vững.
4. Phương pháp nghiên cứu
4.1. Đối tượng nghiên cứu
Đối tượng nghiên cứu gồm 100 sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch đang học tại Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội.
Trong đó: 55 sinh viên năm thứ nhất. 45 sinh viên năm thứ hai.
4.2. Công cụ nghiên cứu
Nghiên cứu sử dụng:
- Bảng hỏi khảo sát gồm 25 câu hỏi theo thang Likert 5 mức độ.
- Quan sát lớp học và hoạt động thực hành nghề nghiệp.
- Phỏng vấn bán cấu trúc.
- Nhật ký học tập của sinh viên.
4.3. Quy trình nghiên cứu
Nghiên cứu được thực hiện trong 10 tuần.
Giai đoạn 1: Khảo sát thực trạng.
Giai đoạn 2: Tổ chức các hoạt động phát triển kỹ năng liên văn hóa.
Giai đoạn 3: Đánh giá kết quả và phân tích dữ liệu.
Các hoạt động đào tạo gồm:
Thảo luận về khác biệt văn hóa.
Đóng vai xử lý tình huống với khách quốc tế.
Thuyết trình về văn hóa Hà Nội bằng tiếng Anh.
Giao lưu với sinh viên quốc tế.
Tham quan thực tế tại các điểm du lịch.
5. Kết quả nghiên cứu
5.1. Nhận thức của sinh viên về giao tiếp liên văn hóa
Kết quả khảo sát cho thấy:
94% sinh viên cho rằng giao tiếp liên văn hóa rất quan trọng đối với nghề nghiệp.
89% nhận thức rằng hiểu biết văn hóa ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng phục vụ khách.
92% mong muốn được học thêm về văn hóa các quốc gia khác.
5.2. Những khó khăn của sinh viên
Các khó khăn chính gồm:
Nội dung
Tỷ lệ (%)
Thiếu hiểu biết về văn hóa quốc tế
78
Thiếu tự tin khi giao tiếp
73
Khó xử lý tình huống đa văn hóa
69
Hạn chế kinh nghiệm thực tế
82
Thiếu cơ hội tiếp xúc với khách quốc tế
65
5.3. Hiệu quả của chương trình can thiệp
Sau 10 tuần:
Mức độ tự tin tăng 36%.
Kiến thức văn hóa tăng 32%.
Khả năng xử lý tình huống tăng 34%.
Kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh trong môi trường đa văn hóa tăng 30%.
Kết quả phỏng vấn cho thấy sinh viên đánh giá cao các hoạt động mô phỏng nghề nghiệp và giao lưu quốc tế.
6. Thảo luận
Kết quả nghiên cứu cho thấy phần lớn sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch đều nhận thức rõ vai trò quan trọng của kỹ năng giao tiếp liên văn hóa đối với nghề nghiệp tương lai. Điều này phản ánh sự chuyển biến tích cực trong nhận thức của người học trước yêu cầu ngày càng cao của thị trường lao động du lịch quốc tế. Tuy nhiên, nhận thức đúng chưa đồng nghĩa với việc hình thành đầy đủ năng lực thực hành. Nhiều sinh viên vẫn gặp khó khăn trong việc vận dụng kiến thức văn hóa vào các tình huống giao tiếp thực tế, đặc biệt là khi phải xử lý những khác biệt về phong tục, tập quán, hành vi ứng xử và kỳ vọng của khách đến từ các quốc gia khác nhau. Kết quả này phù hợp với quan điểm của Byram (1997), theo đó năng lực giao tiếp liên văn hóa không chỉ bao gồm kiến thức văn hóa mà còn là sự kết hợp giữa thái độ, kỹ năng tương tác, khả năng diễn giải và nhận thức văn hóa phản biện.
Một phát hiện đáng chú ý của nghiên cứu là hiệu quả tích cực của các hoạt động học tập trải nghiệm đối với sự phát triển năng lực giao tiếp liên văn hóa của sinh viên. Sau thời gian triển khai các hoạt động như đóng vai xử lý tình huống, giao lưu với sinh viên quốc tế, thuyết trình về văn hóa Việt Nam bằng tiếng Anh và tham quan thực tế tại các điểm du lịch, mức độ tự tin, khả năng thích ứng và kỹ năng xử lý tình huống đa văn hóa của sinh viên đều được cải thiện rõ rệt. Điều này khẳng định rằng việc học thông qua trải nghiệm (Experiential Learning) tạo điều kiện để người học vận dụng kiến thức vào các bối cảnh nghề nghiệp gần với thực tế, qua đó hình thành năng lực một cách bền vững. Kết quả nghiên cứu cũng tương đồng với mô hình phát triển năng lực giao tiếp liên văn hóa của Deardorff (2006), trong đó nhấn mạnh quá trình học tập phải giúp người học chuyển hóa từ kiến thức và thái độ sang năng lực hành động trong môi trường đa văn hóa.
Tuy nhiên, kết quả nghiên cứu cũng cho thấy chương trình đào tạo hiện nay vẫn còn những hạn chế nhất định. Nội dung đào tạo chủ yếu tập trung vào việc phát triển năng lực ngôn ngữ như nghe, nói, đọc, viết và dịch thuật, trong khi các nội dung về văn hóa, giao tiếp liên văn hóa và xử lý tình huống nghề nghiệp quốc tế chưa được đầu tư tương xứng. Nhiều học phần mới chỉ giới thiệu kiến thức văn hóa dưới dạng lý thuyết mà chưa tổ chức các hoạt động thực hành giúp sinh viên trải nghiệm và vận dụng trong những bối cảnh giao tiếp cụ thể. Điều này dẫn đến khoảng cách giữa kiến thức được học trên lớp và yêu cầu thực tế của doanh nghiệp du lịch.
Bên cạnh đó, môi trường học tập của sinh viên còn thiếu cơ hội tiếp xúc thường xuyên với khách quốc tế và môi trường đa văn hóa. Mặc dù Hà Nội là địa phương có lượng khách du lịch quốc tế lớn, nhưng số lượng hoạt động thực tập, thực hành nghề nghiệp hoặc giao lưu quốc tế dành cho sinh viên vẫn còn hạn chế. Việc thiếu trải nghiệm thực tế khiến sinh viên khó hình thành khả năng quan sát, thích ứng và xử lý linh hoạt các tình huống phát sinh trong quá trình phục vụ khách quốc tế. Đây cũng là nguyên nhân khiến nhiều sinh viên còn tâm lý e ngại, thiếu tự tin khi giao tiếp với người nước ngoài mặc dù có nền tảng ngoại ngữ tương đối tốt.
Kết quả nghiên cứu đồng thời gợi mở yêu cầu đổi mới chương trình đào tạo theo định hướng phát triển năng lực. Thay vì chỉ chú trọng truyền đạt kiến thức ngôn ngữ, các cơ sở đào tạo cần tích hợp giáo dục liên văn hóa vào toàn bộ quá trình đào tạo thông qua các học phần chuyên ngành, hoạt động ngoại khóa, dự án học tập, mô phỏng nghề nghiệp và thực tập tại doanh nghiệp. Việc tăng cường hợp tác với các doanh nghiệp du lịch, khách sạn, công ty lữ hành và các tổ chức quốc tế sẽ tạo điều kiện để sinh viên được trải nghiệm môi trường làm việc thực tế, qua đó phát triển đồng thời năng lực ngoại ngữ, năng lực giao tiếp liên văn hóa và các kỹ năng nghề nghiệp.
Trong bối cảnh chuyển đổi số và hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, việc ứng dụng công nghệ số cũng cần được xem là một giải pháp quan trọng nhằm nâng cao hiệu quả đào tạo giao tiếp liên văn hóa. Các nền tảng học tập trực tuyến, lớp học kết nối quốc tế (Virtual Exchange), mô phỏng tình huống bằng trí tuệ nhân tạo (AI), thực tế ảo (VR) và thực tế tăng cường (AR) có thể giúp sinh viên tiếp cận với nhiều bối cảnh giao tiếp đa văn hóa ngay trong quá trình học tập. Đây là xu hướng đang được nhiều cơ sở giáo dục và đào tạo du lịch trên thế giới áp dụng nhằm tăng cường trải nghiệm học tập, mở rộng cơ hội giao lưu quốc tế và phát triển năng lực nghề nghiệp trong môi trường số.
Từ những kết quả đạt được có thể khẳng định rằng phát triển kỹ năng giao tiếp liên văn hóa không chỉ là nhiệm vụ của các học phần ngoại ngữ mà cần trở thành một định hướng xuyên suốt trong chương trình đào tạo ngành Tiếng Anh Du lịch. Sự kết hợp hài hòa giữa kiến thức chuyên môn, trải nghiệm thực tiễn, giáo dục văn hóa và ứng dụng công nghệ sẽ góp phần hình thành đội ngũ nhân lực du lịch có đủ năng lực chuyên môn, khả năng thích ứng và tư duy toàn cầu, đáp ứng yêu cầu phát triển ngành du lịch Việt Nam trong giai đoạn hội nhập quốc tế sâu rộng.
7. Kết luận
Nghiên cứu cho thấy kỹ năng giao tiếp liên văn hóa đóng vai trò quan trọng trong việc nâng cao chất lượng đào tạo sinh viên ngành Tiếng Anh Du lịch. Trong bối cảnh Hà Nội ngày càng thu hút nhiều khách quốc tế, việc phát triển năng lực này không chỉ giúp sinh viên giao tiếp hiệu quả hơn mà còn góp phần xây dựng hình ảnh chuyên nghiệp của nguồn nhân lực du lịch Việt Nam.
Do đó, việc tích hợp giáo dục liên văn hóa vào chương trình đào tạo là cần thiết nhằm đáp ứng yêu cầu của thị trường lao động trong thời kỳ hội nhập quốc tế.
8. Khuyến nghị
Tích hợp nội dung giao tiếp liên văn hóa vào tất cả các học phần tiếng Anh chuyên ngành.
Tăng cường các hoạt động mô phỏng nghề nghiệp và học tập trải nghiệm.
Xây dựng học phần riêng về giao tiếp liên văn hóa trong du lịch.
Tổ chức giao lưu thường xuyên với khách quốc tế và sinh viên nước ngoài.
Hợp tác với doanh nghiệp du lịch để tạo môi trường thực hành thực tế cho sinh viên.
Tài liệu tham khảo
1. Byram, M. (1997). Teaching and Assessing Intercultural Communicative Competence. Multilingual Matters.
2. Deardorff, D. K. (2006). Identification and Assessment of Intercultural Competence. Journal of Studies in International Education, 10(3), 241–266.
3. Nguyễn Hòa (2008). Giao tiếp liên văn hóa. NXB Đại học Quốc gia Hà Nội.
4. Nguyễn Thị Lan Anh (2020). Phát triển năng lực giao tiếp liên văn hóa trong dạy học ngoại ngữ. Tạp chí Khoa học Giáo dục.
5. Trần Thị Thanh Huyền (2021). Giao tiếp liên văn hóa trong đào tạo tiếng Anh du lịch. Tạp chí Ngoại ngữ và Hội nhập.
6. Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội (2024). Chương trình đào tạo ngành Tiếng Anh Du lịch.
7.Bộ Giáo dục và Đào tạo (2018). Chương trình giáo dục phổ thông môn Tiếng Anh.
DEVELOPING INTERCULTURAL COMMUNICATION SKILLS FOR ENGLISH FOR TOURISM STUDENTS AT HANOI TOURISM COLLEGE
IN THE CONTEXT OF SERVING INTERNATIONAL TOURISTS
M.A. Hoang Thi Thuy – M.A. Phan Vu Hong Trang
Faculty of Foreign Languages for Tourism, Hanoi Tourism College
Email: [email protected]
Abstract: In the context of international integration and the rapid growth of Vietnam’s tourism industry, intercultural communication competence has become an essential requirement for tourism professionals. For students majoring in English for Tourism, the ability to communicate effectively with tourists from diverse cultural backgrounds requires not only language proficiency but also a deep understanding of cultural values, communication norms, and international etiquette. This study aims to assess the current state of intercultural communication skills among English for Tourism students at Hanoi Tourism College and to propose solutions for enhancing these competencies in the context of serving international tourists in Hanoi.
The research employs a mixed-methods approach, including a questionnaire survey administered to 100 students, in-depth interviews with 15 students and 5 lecturers, and direct observation of students during learning activities and professional internships. The findings reveal that although most students recognize the importance of intercultural communication, they still face limitations in their knowledge of international cultures, adaptability, and ability to handle multicultural communication situations. Based on these findings, the study recommends strengthening the integration of intercultural education into the English for Tourism curriculum in order to enhance students’ professional competence and international integration capacity.
Keywords: intercultural communication; English for Tourism; international tourists; communicative competence; vocational education.