Nguyễn Ngọc Huy
Văn phòng, Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng
Email: [email protected]
Tóm tắt: Suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong một bộ phận cán bộ, đảng viên là vấn đề hệ trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng, niềm tin của Nhân dân và hiệu quả hoạt động của hệ thống chính trị. Văn kiện Đại hội XIV của Đảng tiếp tục nhấn mạnh yêu cầu tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị; phát huy trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu; chủ động phát hiện, xử lý nghiêm cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Bài viết làm rõ cơ sở lý luận, thực tiễn của trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu trong phòng, chống suy thoái; từ đó đề xuất một số giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả thực hiện trách nhiệm nêu gương trong giai đoạn hiện nay.
Từ khóa: nêu gương; người đứng đầu; suy thoái về tư tưởng chính trị; đạo đức, lối sống; xây dựng Đảng; Văn kiện Đại hội XIV.
1. Đặt vấn đề
Trong công tác xây dựng Đảng, vấn đề phòng, chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống luôn có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Suy thoái không chỉ biểu hiện ở sự giảm sút niềm tin, phai nhạt lý tưởng, thiếu ý chí phấn đấu, mà còn bộc lộ qua lối sống thực dụng, chủ nghĩa cá nhân, quan liêu, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, nói không đi đôi với làm. Khi những biểu hiện đó xuất hiện ở cán bộ, đảng viên, nhất là ở người đứng đầu, tác hại không dừng lại ở cá nhân mà có thể lan rộng, làm suy giảm kỷ luật, kỷ cương, làm tổn hại uy tín của tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị.
Văn kiện Đại hội XIV của Đảng tiếp tục đặt xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh ở vị trí then chốt; nhấn mạnh phát huy vai trò nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu, coi đây là một yêu cầu quan trọng để nâng cao năng lực lãnh đạo, cầm quyền và sức chiến đấu của Đảng. Báo cáo chính trị tại Đại hội XIV khẳng định: “Cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực được triển khai quyết liệt, kiên trì, đồng bộ, toàn diện, đạt được nhiều kết quả rất quan trọng, niềm tin của Nhân dân được củng cố, kỷ cương được tăng cường” [1]. Tuy nhiên, Văn kiện cũng chỉ rõ vẫn còn cán bộ, đảng viên, kể cả cán bộ cấp cao, “thiếu tu dưỡng, rèn luyện, không gương mẫu, có biểu hiện đùn đẩy, né tránh, không dám làm, không dám đổi mới sáng tạo, phai nhạt về lý tưởng, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, vi phạm kỷ luật đảng, vi phạm những điều đảng viên không được làm, vi phạm pháp luật” [2].
Từ thực tiễn đó, việc nghiên cứu, làm rõ trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu trong phòng, chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống là vấn đề có ý nghĩa lý luận và thực tiễn cấp thiết. Đối với các cơ quan, đơn vị trong Quân đội, trong đó có Học viện Chính trị, yêu cầu này càng có ý nghĩa trực tiếp đối với xây dựng tổ chức đảng trong sạch, vững mạnh; xây dựng cơ quan, đơn vị vững mạnh toàn diện “mẫu mực, tiêu biểu”; giáo dục, rèn luyện đội ngũ cán bộ, đảng viên có bản lĩnh chính trị vững vàng, phẩm chất đạo đức trong sáng, phong cách công tác khoa học, dân chủ, kỷ cương, trách nhiệm.
2. Cơ sở lý luận và thực tiễn về trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu
Nêu gương là phương thức lãnh đạo, giáo dục và thuyết phục bằng phẩm chất, uy tín, hành động và kết quả thực tiễn của cán bộ, đảng viên. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng chỉ rõ: “Một tấm gương sống còn có giá trị hơn một trăm bài diễn văn tuyên truyền” [3]. Người cũng khẳng định: “Cán bộ là cái gốc của mọi công việc” [4]. Hai luận điểm đó cho thấy, trong mọi nhiệm vụ cách mạng, cán bộ giữ vai trò quyết định; trong đội ngũ cán bộ, người đứng đầu có ảnh hưởng đặc biệt bởi vị trí, thẩm quyền, trách nhiệm và sức lan tỏa của hành vi nêu gương.
Trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu trước hết là trách nhiệm chính trị. Người đứng đầu là hạt nhân lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện nhiệm vụ của cơ quan, đơn vị; đồng thời là trung tâm quy tụ đoàn kết, định hướng tư tưởng, tạo dựng môi trường văn hóa, kỷ luật, kỷ cương. Nếu người đứng đầu kiên định, gương mẫu, nói đi đôi với làm, công tâm, khách quan, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung thì sẽ tạo động lực tích cực cho tập thể. Ngược lại, nếu người đứng đầu phai nhạt lý tưởng, thiếu trách nhiệm, né tránh, cơ hội, vụ lợi, quan liêu, xa rời quần chúng thì sẽ tạo ra “hiệu ứng xấu”, làm suy giảm niềm tin, làm lệch chuẩn hành vi của cán bộ, đảng viên thuộc quyền.
Đảng ta đã ban hành nhiều quy định về nêu gương, trong đó có Quy định số 101-QĐ/TW ngày 07/6/2012 của Ban Bí thư về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp; Quy định số 08-QĐi/TW ngày 25/10/2018 của Ban Chấp hành Trung ương về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, trước hết là Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương; Quy định số 144-QĐ/TW ngày 09/5/2024 của Bộ Chính trị về chuẩn mực đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới. Các văn bản đó tạo cơ sở chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức để mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu, tự soi, tự sửa, tự rèn luyện, đồng thời để tổ chức đảng kiểm tra, giám sát, đánh giá và xử lý vi phạm.
Văn kiện Đại hội XIV tiếp tục phát triển yêu cầu này trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên mới. Báo cáo chính trị nhấn mạnh phải “đề cao trách nhiệm nêu gương, ý thức tự giác tu dưỡng, rèn luyện đạo đức của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý và người đứng đầu các cấp. Cán bộ, đảng viên giữ chức vụ càng cao càng phải gương mẫu, nêu gương” [5]. Đây là sự khẳng định rõ ràng rằng nêu gương không phải yêu cầu đạo đức chung chung, mà là chuẩn mực bắt buộc gắn với chức trách, quyền hạn và trách nhiệm chính trị của người đứng đầu.
3. Những vấn đề đặt ra từ thực tiễn phòng, chống suy thoái hiện nay
Những năm qua, công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, ngăn chặn suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống đạt nhiều kết quả quan trọng. Kỷ luật, kỷ cương của Đảng được tăng cường; nhiều vụ việc nghiêm trọng, phức tạp được xử lý; nhận thức của cán bộ, đảng viên về tu dưỡng, rèn luyện, nêu gương có chuyển biến tích cực.
Tuy nhiên, thực tiễn cũng cho thấy phòng, chống suy thoái vẫn là nhiệm vụ khó khăn, phức tạp, lâu dài. Một bộ phận cán bộ, đảng viên còn biểu hiện phai nhạt lý tưởng, giảm sút ý chí chiến đấu, thiếu tu dưỡng, rèn luyện; có biểu hiện đùn đẩy, né tránh, sợ trách nhiệm; thậm chí vi phạm kỷ luật đảng, pháp luật Nhà nước. Đáng chú ý, khi người đứng đầu suy thoái hoặc thiếu gương mẫu thì tác hại thường lớn hơn nhiều so với cán bộ, đảng viên thông thường, bởi người đứng đầu có quyền quyết định, phân công, đánh giá, sử dụng cán bộ, phân bổ nguồn lực, định hướng phong cách làm việc và văn hóa tổ chức.
Sự suy thoái của người đứng đầu thường biểu hiện ở ba nhóm vấn đề có quan hệ chặt chẽ với nhau. Về tư tưởng chính trị, đó là sự thiếu kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, thiếu niềm tin vào đường lối của Đảng, né tránh đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không phê phán. Về đạo đức, đó là chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, tham vọng quyền lực, thiếu liêm chính, thiếu công tâm, đặt lợi ích cá nhân hoặc lợi ích nhóm lên trên lợi ích tập thể. Về lối sống và phong cách công tác, đó là quan liêu, xa cơ sở, xa quần chúng, nói nhiều làm ít, nói không đi đôi với làm, thiếu dân chủ, thiếu trách nhiệm, né tránh việc khó, đùn đẩy khuyết điểm cho cấp dưới.
Trong điều kiện phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, hội nhập quốc tế sâu rộng, chuyển đổi số mạnh mẽ và tác động đa chiều của mạng xã hội, những biểu hiện suy thoái có thể diễn ra tinh vi hơn. Người đứng đầu không chỉ phải giữ mình trước cám dỗ vật chất, quyền lực, lợi ích nhóm, mà còn phải giữ vững bản lĩnh trước các quan điểm sai trái, thù địch; có đủ năng lực xử lý thông tin, dẫn dắt tư tưởng, bảo vệ đoàn kết nội bộ và củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên, quần chúng. Vì vậy, trách nhiệm nêu gương trong giai đoạn hiện nay phải được hiểu là sự thống nhất giữa gương mẫu về chính trị, đạo đức, lối sống, phương pháp công tác, ý thức tổ chức kỷ luật và hiệu quả thực hiện chức trách, nhiệm vụ.
4. Giải pháp nâng cao trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu trong phòng, chống suy thoái
Một là, nâng cao nhận thức của cấp ủy, tổ chức đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên về vị trí, vai trò của trách nhiệm nêu gương. Cần quán triệt sâu sắc Văn kiện Đại hội XIV, Chỉ thị số 01-CT/TW ngày 23/01/2026 của Bộ Chính trị về nghiên cứu, học tập, quán triệt, tuyên truyền và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng; gắn việc học tập, quán triệt với xây dựng chương trình hành động, kế hoạch tu dưỡng, rèn luyện của từng cấp ủy, tổ chức đảng và từng cán bộ, đảng viên. Nhận thức đúng phải dẫn đến hành động đúng: người đứng đầu phải tự xác định nêu gương là trách nhiệm thường xuyên, là danh dự chính trị, là yêu cầu bắt buộc trong thực hiện chức trách, không phải việc làm hình thức hoặc phong trào nhất thời.
Hai là, cụ thể hóa chuẩn mực nêu gương của người đứng đầu theo chức trách, nhiệm vụ. Mỗi cơ quan, đơn vị cần căn cứ Quy định số 101-QĐ/TW, Quy định số 08-QĐi/TW, Quy định số 144-QĐ/TW và yêu cầu nhiệm vụ cụ thể để xây dựng tiêu chí nêu gương dễ nhớ, dễ thực hiện, dễ kiểm tra. Nội dung nêu gương cần tập trung vào: kiên định chính trị; chấp hành nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt Đảng; nói đi đôi với làm; công tâm, khách quan trong công tác cán bộ; liêm chính trong quản lý tài chính, tài sản, thời gian, nguồn lực; dân chủ, sâu sát cơ sở; dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung; kiên quyết chống chủ nghĩa cá nhân, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, “lợi ích nhóm”.
Ba là, tăng cường tự phê bình và phê bình, kiểm tra, giám sát, kiểm soát quyền lực đối với người đứng đầu. Văn kiện Đại hội XIV yêu cầu “chú trọng công tác tự kiểm tra, giám sát của cấp uỷ, tổ chức đảng ngay từ cơ sở, chủ động phòng ngừa, cảnh báo, xử lý vi phạm từ sớm, từ xa, không để vi phạm nhỏ tích tụ thành vi phạm lớn” [6]; đồng thời phải “chủ động phát hiện, xử lý nghiêm đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hoá’” [7]. Vì vậy, cần hoàn thiện cơ chế kiểm tra, giám sát thường xuyên đối với người đứng đầu, nhất là trong các lĩnh vực nhạy cảm như công tác cán bộ, tài chính, đầu tư, quản lý tài sản, thi đua, khen thưởng, kỷ luật. Quyền hạn đến đâu phải kiểm soát đến đó; trách nhiệm đến đâu phải đánh giá đến đó.
Bốn là, phát huy vai trò giám sát của tổ chức đảng, quần chúng và cơ quan, đơn vị đối với người đứng đầu. Nêu gương không thể chỉ dựa vào sự tự giác cá nhân mà phải đặt trong cơ chế giám sát chặt chẽ, dân chủ, công khai, minh bạch. Cấp ủy cần thực hiện nghiêm nguyên tắc tập trung dân chủ, tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách; duy trì nền nếp sinh hoạt đảng, sinh hoạt lãnh đạo, đối thoại, tiếp thu góp ý. Người đứng đầu phải biết lắng nghe, cầu thị, tôn trọng ý kiến góp ý của cấp dưới, của quần chúng; kịp thời sửa chữa khuyết điểm, không né tránh, không bao che, không lợi dụng chức quyền để áp đặt hoặc vô hiệu hóa phê bình.
Năm là, gắn trách nhiệm nêu gương với đánh giá, quy hoạch, bổ nhiệm, sử dụng, khen thưởng và xử lý cán bộ. Đại hội XIV yêu cầu chú trọng xây dựng Đảng về cán bộ, tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, “nhất là người đứng đầu”; bảo đảm quyền hạn, trách nhiệm của người đứng đầu; xử lý nghiêm đối với cấp ủy, người đứng đầu vi phạm quy chế, nguyên tắc của Đảng trong công tác cán bộ; kịp thời thay thế, cho từ chức những cán bộ yếu kém về năng lực, thiếu trách nhiệm, uy tín thấp, sai phạm. Do đó, mức độ nêu gương phải trở thành tiêu chí quan trọng trong đánh giá cán bộ. Cán bộ không gương mẫu, uy tín thấp, né tránh trách nhiệm, để cơ quan, đơn vị xảy ra vi phạm kéo dài thì không thể tiếp tục bố trí ở vị trí lãnh đạo, quản lý.
Sáu là, xây dựng văn hóa liêm chính, trách nhiệm, kỷ cương trong cơ quan, đơn vị. Phòng, chống suy thoái không chỉ là xử lý sai phạm đã xảy ra, mà quan trọng hơn là xây dựng môi trường khiến cán bộ, đảng viên “không thể”, “không dám”, “không muốn”, “không cần” tham nhũng, lãng phí, tiêu cực [8]. Người đứng đầu phải là người khởi xướng, duy trì và bảo vệ văn hóa đó bằng việc làm cụ thể: công khai, minh bạch trong lãnh đạo, quản lý; chuẩn mực trong giao tiếp, ứng xử; tiết kiệm trong sử dụng tài sản công; nghiêm túc trong giờ giấc, nền nếp; công bằng trong đánh giá, khen thưởng, kỷ luật; gần gũi, trách nhiệm với cán bộ, chiến sĩ, người lao động. Khi văn hóa tổ chức lành mạnh, các biểu hiện lệch chuẩn sẽ khó có điều kiện nảy sinh, phát triển.
Bảy là, phát huy vai trò của giáo dục chính trị, tư tưởng, học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh. Đấu tranh chống suy thoái không thể chỉ bằng chế tài, mà phải bắt đầu từ xây dựng động cơ, niềm tin, lý tưởng, lòng tự trọng và danh dự của cán bộ, đảng viên. Cần đổi mới nội dung, phương pháp giáo dục chính trị, tư tưởng theo hướng thiết thực, có trọng tâm, gắn với tình huống thực tiễn, gắn với trách nhiệm cá nhân của người đứng đầu. Mỗi cán bộ lãnh đạo, quản lý cần xây dựng kế hoạch tu dưỡng, rèn luyện hằng năm, cam kết nêu gương, tự soi, tự sửa; coi trọng danh dự, uy tín, trách nhiệm phụng sự Tổ quốc, phục vụ Nhân dân.
5. Kết luận
Trách nhiệm nêu gương của người đứng đầu có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong phòng, chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Trong điều kiện hiện nay, nêu gương không chỉ là yêu cầu đạo đức, mà còn là phương thức lãnh đạo, quản lý, giáo dục, tổ chức và kiểm soát quyền lực. Người đứng đầu gương mẫu sẽ tạo niềm tin, tạo chuẩn mực, tạo động lực cho tập thể; ngược lại, người đứng đầu thiếu gương mẫu sẽ làm suy giảm kỷ cương, tổn hại uy tín của tổ chức, làm cho các biểu hiện suy thoái có điều kiện lan rộng.
Văn kiện Đại hội XIV của Đảng đã đặt ra yêu cầu cao hơn đối với xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị, trong đó nhấn mạnh vai trò nêu gương, trách nhiệm tu dưỡng, rèn luyện đạo đức của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý và người đứng đầu các cấp. Quán triệt tinh thần đó, mỗi cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị cần cụ thể hóa trách nhiệm nêu gương thành tiêu chí, nhiệm vụ, cơ chế kiểm tra, giám sát và đánh giá cán bộ. Mỗi người đứng đầu phải thật sự là tấm gương về bản lĩnh chính trị, đạo đức cách mạng, lối sống trong sạch, phương pháp công tác khoa học, dân chủ, kỷ cương, trách nhiệm; góp phần xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và Nhân dân đối với Đảng, Nhà nước, Quân đội và chế độ xã hội chủ nghĩa.
Chú thích trích dẫn:
[1] Đảng Cộng sản Việt Nam (2026), Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV, tập I, Nxb CTQG, Hà Nội, tr.18.
[2] Đảng Cộng sản Việt Nam (2026), Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV, tập I, Nxb CTQG, Hà Nội, tr.68.
[3] Hồ Chí Minh (2011), Toàn tập, tập 1, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, tr. 284.
[4] Hồ Chí Minh (2011), Toàn tập, tập 5, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội, tr. 309.
[5] Đảng Cộng sản Việt Nam (2026), Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV, tập I, Nxb CTQG, Hà Nội, tr.132.
[6] [7] Đảng Cộng sản Việt Nam (2026), Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV, tập I, Nxb CTQG, Hà Nội, tr.139.
[8] Đảng Cộng sản Việt Nam (2026), Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV, tập I, Nxb CTQG, Hà Nội, tr.140.
TÀI LIỆU THAM KHẢO
1. Ban Bí thư (2012), Quy định số 101-QĐ/TW ngày 07/6/2012 về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp, Hà Nội.
2. Ban Chấp hành Trung ương (2016), Nghị quyết số 04-NQ/TW ngày 30/10/2016 về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, Hà Nội.
3. Ban Chấp hành Trung ương (2018), Quy định số 08-QĐi/TW ngày 25/10/2018 về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, trước hết là Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, Hà Nội.
4. Ban Chấp hành Trung ương (2021), Kết luận số 21-KL/TW ngày 25/10/2021 về đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị; kiên quyết ngăn chặn, đẩy lùi, xử lý nghiêm cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, Hà Nội.
5. Bộ Chính trị (2024), Quy định số 144-QĐ/TW ngày 09/5/2024 về chuẩn mực đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới, Hà Nội.
6. Bộ Chính trị (2026), Chỉ thị số 01-CT/TW ngày 23/01/2026 về nghiên cứu, học tập, quán triệt, tuyên truyền và triển khai thực hiện Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Hà Nội.
7. Đảng Cộng sản Việt Nam (2026), Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV, tập I, Nxb CTQG, Hà Nội.
8. Hồ Chí Minh (2011), Toàn tập, tập 1, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
9. Hồ Chí Minh (2011), Toàn tập, tập 5, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
THE EXEMPLARY RESPONSIBILITY OF HEADS OF ORGANIZATIONS IN PREVENTING AND COMBATING DEGRADATION
IN POLITICAL IDEOLOGY, MORALITY, AND LIFESTYLE IN THE SPIRIT OF THE DOCUMENTS OF THE 14TH NATIONAL CONGRESS OF THE PARTY
Nguyen Ngoc Huy
Office, Political Academy, Ministry of National Defence
Email: [email protected]
Abstract: Degradation in political ideology, morality, and lifestyle among a portion of cadres and Party members is a serious issue that directly affects the Party’s leadership capacity and combativeness, the people’s trust, and the operational effectiveness of the political system. The Documents of the 14th National Congress of the Party continue to emphasize the need to strengthen Party building and rectification and the building of the political system; to promote the exemplary responsibility of cadres and Party members, especially heads of organizations; and to proactively detect and strictly handle cadres and Party members who show degradation in political ideology, morality, and lifestyle, as well as manifestations of “self-evolution” and “self-transformation.” This article clarifies the theoretical and practical foundations of the exemplary responsibility of heads of organizations in preventing and combating degradation, thereby proposing several solutions to improve the effectiveness of fulfilling exemplary responsibility in the current period.
Keywords: setting an example; heads of organizations; degradation in political ideology; morality and lifestyle; Party building; Documents of the 14th National Congress.